Tiếng chuông

Thứ ba - 06/08/2013 01:39
Kính tặng thầy Đức Trí và những người-đi trên mọi ngả đời Bagiờ rưỡi. Trời còn rất tối. Tiếng chuông hiền nhẹ ngân. * Nam-mô A Di Đà Phật. Nam-mô Vôlượng thọ Phật. Nam-mô Sự sống không lường. Nam-mô Ánh sáng không cùng tận.Nam-mô Bồ-tát Sầu vô hạn. Nam-mô bể khổ biết bao giờ (1)… Tiếng tụng kinh buồn trong bóng đêm dày nương theo lời chuôngbay, gửi vào hư không lòng xót thương mênh mang. Ai nghe? Nghe gà gáy tìmđường ẩn tránh / Lặn mặt trời lẩn thẩn tìm ra / Lôi thôi bồng trẻ dắt già / Cókhôn thiêng nhẽ, lại mà nghe kinh (2). Không phải. Không phảichỉ những hồn xiêu phách lạc trong cõi vô hình thập loại chúng sinh của TiênĐiền Nguyễn Du mới nương gió tìm về nghe kinh. Trong khuya khoắt, tiếng chuôngbay lẽ nào không chạm bao nhiêu người dậy sớm? Chạm vào, và để lại gì? Hay chỉtrôi qua như ngày ngày, con người vẫn đi lướt qua bên nhau và chỉ gửi lại bênlòng mơ hồ những tiếng mờ nhạt? Như thế và không như thế. Bởi vì trong cõingười thì có thể Văn chung thanh, phiền não khinh/Trí huệ trưởng, bồ-đề sinh(nghe tiếng chuông có thể tan phiền não, trí tuệ tăng và phát tâm Bồ-đề).Bởi vì, tiếng chuông chùa có thể thấu đến cõi địa ngục u mờ cho bao nhiêu vonglinh được giải thoát. Thiết vi u ám tất giai văn / Văn trần thanh tịnh chứngviên thông (Nơitối tăm thảy đều nghe được, sẽ sạch trong căn cảnh mà thông).

Tiếng chuông

 


chuong chua.jpg

Ảnh minh họa

Tiếng chuông, mỗi3g30 sáng, là những tiếng buồn. Bởi làm sao vui, khi nước mắt xót thương vẫnkhó làm vơi biển khổ? Vậy mà không buồn, vì thầy thỉnh chuông bằng cả những nỗibuồn và tâm nguyện của chính đời mình. Đều đặn, như ít nhất trong hai năm quatôi đã nghe, khi ngụ dưới mái chùa này. Tiếng chuông như thể chính con ngườithầy. Chùa nằm giữa phố, khó tu, nhất là giữa thời buổi này. Nhưng thầy bền bỉ,chân phác. Chẳng cần gì khác, ngoài nếp sống đơn sơ. Không dưng mà chợt nhớ lạichuyện kể của Thiền sư Ấn Ðộ Ram Gopal Muzumdar, về chính cuộc đời mình, vốntrước đó, từ một tu sĩ trẻ chỉ có một chiếc khố để mặc rồi được dân chúngthương quý cúng dường đến mức trở thành một “phú tăng” với chùa lớn nguy nga,tín đồ đông đảo, hưởng được phước thế gian nhưng không còn đâu nữa thời giờ đểtu học! Cho đến khi nhận ra hiểm họa của những tiếng vật chất, thầy mới từ bỏtất cả tài sản để lên núi học đạo…

Thế đấy, chỉ có thể đi từng bướctrên con đường ngui ngút kia với nỗ lực loại bớt dần những ham muốn lớn nhỏ vẫnvây dày kiếp người tội lỗi. A Di Đà Phật phải đâu chỉ là Đức Phật nơi cõi Cựclạc, cũng chẳng phải chỉ là Tiếp dẫn đạo sư lúc lâm chung của con người, màngay trong đời sống hàng ngày, tiếng chuông là lời dẫn đường vẫn thường xuyênnhắc nhớ. Vô lượng thọ sự sống không cùng tận. Sự sống là ánh sáng. Ánh sáng làtiếng chuông. Có phải không, điều ấy?

*

Trở lại với thời gian và ký ức, tiếng chuông là dấu ghi củangười để lại trên mặt đất. Chiếc chuông lâu đời nhất trong lịch sử Trung Hoađược khai quật ở Thiểm Tây tính đến nay đã được 5.000 năm tuổi, bằng sứ. Quathời nhà Thương, thì có chuông bằng đồng, rồi phát triển thành những bộ chuôngbé - lớn khác nhau. Loại chuông nhạc có móc vào khung treo ra đời vào đầu thờinhà Chu. Đến thời Lưỡng Hán, Phật giáo truyềnvào Trung Hoa, chuông được thỉnh vào chùa, trở thành một loại pháp khí của Phậtgiáo. Từ sau thời nhà Đường, kỹ nghệ đúc chuông tiến bộ, chuông được đúc rấtnhiều, tinh xảo.

Nhớ xa, trong hun hút thời gian, còn mãi tiếng chuông trongÐường thi của Vương Duy, Mạnh Hạo Nhiên, Thường Kiến… Thi thánh Đỗ Phủ từngsảng khoái mỗi khi Sớm muốn nghe chuông ngân, khiến tâm hồn thanh tỉnh (Dụcgiác văn thần chung, lệnh nhân phát thâm tỉnh). Hay tiếng chuông khuya “bất ngờ” trong giai thoại Trương Kế (3)viết tuyệt phẩm Phong Kiều dạ bạc và vị sư ở chùa Hàn San (4),giờ đã xuyên thấu trên cả hành tinh này.

Nhớ… gần và không tra cứu kinh sách, thì trên đất Việt cótiếng chuông Trấn Vũ bên canh gà Thọ Xương. Gần hơn nữa thì có chùa Thiên Mụvới tiếng chuông vang xa trên 25km và ngân dài trên 15 phút... đã từng đượcnghe 30 năm trước, khi rời xa mảnh đất “đẹp xưa” này. Nơi ấy, đã thầm nói vớiHuế lời từ biệt. Từ biệt những đời thuyền leo lét ánh đèn khuya, từ biệt thànhphố của quãng đời long lanh tình yêu tuổi trẻ, nơi chiếc cầu Tràng Tiền hìnhcánh cung treo trong gió biếc như cái gạch nối vô cùng giữa hy vọng - hoài nghivà những tấm lòng người trải ra trên chiếc áo đẫm mồ hôi sau ngày làm việc. Từbiệt tiếng chuông chùa chảy về khuất một nhánh sông!

Tạm biệt tiếng chuông nàyđể đến với tiếng chuông khác, bốn năm về trước, trong đêm thiêng Yên Tử lần đầutìm gặp, giọng nói của thầy Kiến Viên qua chuyện trùng tu chùa Lân và nhữngdòng ghi vội tặng thầy: Chuyện xưa dần hiện qua lời nhỏ / gốc đa - cành thịngóng sau chùa / thuyền Nam ngược sóng neo bờ Tổ / cho thắm Việt thiền nét trúcmưa (Giọng sư).

Gần hơn nữa, giữa biển khơi mênh mông, có tiếng chuông chùaSong Tử Tây ở Trường Sa, thả lời chuông bay trên những cây phong ba trong giókhơi lồng lộng, nhắc rằng đó là một phần máu thịt của cha ông mà cháu con khôngthể… Không biết tự thời nào, những ngư dân Việt trên đảo đã dựng một ngôi miếunhỏ để thờ thần, Phật…

Có phải chăng, ta đang dần mất đi nhiều thứ, trong đó cótiếng chuông chùa?

Có phải chăng, cỏ cây còn không bạc lòng, thì lẽ nào, conngười lại…

Xanh kia dấu tích còn vuông vức

Nhận lại non sông rõ dáng hình

Cách thức còn in đồ cổ tự

Cỏ cây nào phụ tiếng chuông linh…

Đó là bài thơ “Vịnh Thiên Ấnniêm hà” (ấn Trời đóng trên sông) mà Nguyễn Cư Trinh viết nhân ngoạn cảnhngôi chùa Thiên Ấn ở Quảng Ngãi, năm xưa.

*

Tĩnh lặng, suy niệm để lắng dừng dòng tâm thức bất tuyệt. Đểtập trung vào một cảnh giới. Để chuyển hóa và dần đi đến bờ bên kia. Thế chonên, trong các buổi lễ, có những thanh âm trầm hùng, tha thiết và thành khẩn.Thế cho nên, trong những pháp khí của Phật giáo, tiếng chuông đem lại sự anlạc, thư thái cho người sống và giúp cho kẻ khuất được siêu thoát. Thỉnhchuông, như tấm lòng của một sa-di: trong lúc thỉnh chuông thì nghĩrằng chuông cũng chính là Phật. Hay thay điều tâm niệm của một người tu trẻtuổi. Tiếng chuông là thanh âm của tánh linh, nào chỉ đơn thuần tiếng vang củahợp kim không hồn. Như thế, tiếng chuông sẽ trở thành công án. Bởi vì, cuộc đờichính là công án. Nào phải tìm đâu trong sử lục xưa xa?

*

Nam-mô A Di Đà Phật. Nam-mô Quy mạng vô lượng thọ giác.Nam-mô nương Đấng giác ngộ sự sống không lường. Không còn nhớ thích danh.Không lấy niệm Phật tam muội làm minh tông. Vì đã thấy Kiếp phù sinhnhư hình bào ảnh (5). Vì đã nghe hồi chuông sớm dịu dàng màbền bỉ đang xua dần tục niệm về phía gió bay…

Nam-mô Phật - Nam-mô Pháp - Nam-mô Tăng

Nammô nhất thiết siêu thăng thượng đài (6).

Boong… boong… boong… st1:*{behavior:url(#ieooui) } /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}

 

Tác giả bài viết: Nguyễn ĐôngNhật

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thành viên
Lịch
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập31
  • Hôm nay403
  • Tháng hiện tại26,217
  • Tổng lượt truy cập3,658,984
Like Facebook
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây