Những ngón chân đóng phèn của chị

Thứ ba - 06/08/2013 01:39
Năm ấy, chị 18 tuổi; và cũng trong năm ấy, chị lấy chồng. Trướcngày chị lấy chồng, đôi chân chị còn những ngón đóng phèn. Cái màu vàng vàng ấycứ mãi ám ảnh tôi cả một thời vụng dại...
Những ngón chân đóng phèn của chị

Chị quê - Ảnh minh họa

Chị là chị cả trong gia đình. Gia đình tôi chỉ có 2 công đất, 2 công đất không nuôinổi 6 miệng ăn. Cha phải đi làm mướn quanh năm, khi nơi này khi chỗ kia. Da mặtcha lúc nào cũng rám nắng, cái màu sạm đen khắc khổ khi nhìn vào là chạnh lòng.Mẹ tôi cũng vất vả không kém, bươn chải hết buổi chợ này sang buổi chợ khác.Hai công đất, giao lại cho chị. Mười bốn, mười lăm tuổi chị dang nắng “mócmương” (móc sình non bỏ lên bờ), để đặt tép cải thiện bữa ăn. Hôm nào rảnh chịđi mò tép dưới sông, có hôm đi mò tép bị cá chốt đâm nhức thấu trời, về nhà chịlấy dầu bạc hà thoa và cắn răng chịu đau.

Đếnmùa nhổ mạ, cấy lúa, cắt lúa chị cũng làm hết. Ai mướn gì làm nấy, miễn sao cótiền phụ mẹ mua gạo là chị chẳng từ nan. Ba anh em tôi còn nhỏ, chỉ biết hámiệng chờ ăn, chưa biết làm gì ra tiền giúp đỡ gia đình.

Haicông đất trồng lúa năm ăn, năm thua. Vì hồi ấy, phương thức sản xuất nôngnghiệp còn lạc hậu và hầu như ở quê hồi ấy, chưa biết áp dụng khoa học kỹ thuậttrong việc trồng lúa. Cha đi làm thuê phương xa, mẹ đầu tắt mặt tối, chị thângái bươn chải. Có năm, 2 công ruộng, chị một mình dang nắng suốt 2 ngày liềncấy xong. Đến mùa thu hoạch, chị đi mần “dần công” cho hàng xóm. Khi cắt lúanhà, có người đến “trả công”.

Cứthế, năm này sang năm khác, năm nọ sang năm kia. Đôi chân chị lúc nào cũng “gắnbó” với sình non, phèn chua. Những ngón chân móng thường bị dính bùn non, phíatrên móng thì đóng phèn. Cái màu vàng vàng cố hữu của ruộng đồng, rơm rạ. Vậymà lúc nào chị cũng nở nụ cười tươi. Nụ cười chứa chan niềm hy vọng...

Mườitám tuổi, chị chưa biết đến mùi nước hoa, màu son môi. Tất cả với chị đều rấtxa xỉ. Vì vậy, chị tuyên bố lấy chồng làm ai cũng bất ngờ. Bất ngờ là vì chưatừng thấy chị hẹn hò, chưa từng thấy chị có biểu hiện đang yêu. Nhưng có lẽ,chị muốn gia đình bớt khổ, sau khi lập gia đình chị sẽ giúp gia đình bằng cáchcủa chị mà chị nghĩ sẽ tốt hơn hiện tại.

Trướcngày lấy chồng, chị nhờ tôi đi mua cho chị trái chanh về chà móng tay, móngchân. Chị chà hết cả trái chanh, mà những ngón chân vẫn còn đóng phèn. Chị nhìntôi cười bảo, thôi kệ mình từ bé đã vậy rồi. Màu của đồng quê mà, chẳng gì phảixấu hổ cả.

Đã hơn 20 năm, thời may chị chọn được “bến trong”. Mỗi lần vềthăm gia đình, tôi cố tình quan sát, thấy những ngón chân của chị không cònđóng phèn nữa. Lòng thầm mừng cho chị...

 

Tác giả bài viết: Trần Thành Nghĩa

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thành viên
Lịch
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập7
  • Hôm nay403
  • Tháng hiện tại26,427
  • Tổng lượt truy cập3,659,194
Like Facebook
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây