Nghẹn lòng nỗi nhớ cha mẹ mùa Vu lan

Thứ bảy - 14/09/2013 09:53
Có những nỗi ám ảnh, những niềm ân hận cứ day dứt trong ta mãi không thôi. Và mỗi mùa Vu lan tới, người ta lại nghẹn ngào nuối tiếc thứ đã qua mà không bao giờ trở lại...
Nghẹn lòng nỗi nhớ cha mẹ mùa Vu lan
Nghẹn lòng nỗi nhớ cha mẹ mùa Vu lan

Rằm tháng 7 từ giờ con không thể quên lễ Vu lan nữa.

 

Trước kia mỗi dịp Vu lan về, mẹ vẫn bảo cả nhà rằng đó là tục đáng trọng của người Việt thể hiện lòng báo hiếu của con cái với cha mẹ.

 

Mỗi mùa Vu Lan, mẹ thường đưa chúng con lên chùa. Tự tay mẹ cài lên ngực chúng con một bông hồng đỏ, và lặng lẽ cài trên ngực áo mình một bông hoa hồng trắng, đôi mắt mẹ buồn xót xa nhớ thương ông bà đã khuất núi. Mẹ bảo, những bông hồng đỏ nói rằng những đứa con hạnh phúc vì còn mẹ. Hãy cố gắng để làm vui lòng mẹ kẻo một mai mẹ không còn nữa thì khóc than cũng không còn kịp nữa rồi...

 

Thế mà mẹ ra đi thật đột ngột. Chúng con bất ngờ nếm trải một vết thương mãi mãi không lành.

 

Mùa Vu Lan năm nay con sẽ cùng em lên chùa nghe những bài kệ về đức hy sinh của bậc sinh thành, về đạo nghĩa làm con. Chắc chúng con sẽ xúc động trào nước mắt, lòng đau như xát muối khi cài bông hoa màu hồng lên áo. Bông hoa màu hồng này sẽ ám ảnh với chúng con, bởi trong hành trình dài phía trước của cuộc đời chúng con chẳng còn mẹ thân yêu che chở, nâng đỡ khi vấp ngã, hay gặp bão tố, phong ba.

 

Mất mẹ, con trở nên nhạy cảm và suy nghĩ hơn rất nhiều! Mỗi khi thấy một đứa trẻ được mẹ chở đến đi học, con lại đau xót nhớ tới ngày xưa khi có mẹ. Nhìn đàn gà con líu ríu theo sau gà mẹ mà nao lòng ước có mẹ ở bên… Mẹ ơi, con muốn ôm mẹ thật chặt, muốn được bàn tay mẹ vỗ về. Nỗi đau mất mẹ quá lớn, mà sẻ chia thì hữu hạn. Có người hỏi mẹ mất rồi, có cần giúp đỡ gì không? Con nghẹn đắng, lòng tự hỏi liệu bao nhiêu tiền bạc có làm sống lại được mẹ của mình?

 

Trong khi con phải chịu nỗi đau mất mẹ, thì ngoài kia vẫn có những đứa con khác ngỗ ngược và bất hiếu với mẹ cha. Khi chị em con khóc vì mẹ ra đi mãi mãi, thì đâu đó có một người mẹ cũng đang khóc vì đứa con bất hiếu, đòi cái ăn, cái mặc theo ý thích, xem cha mẹ là những kẻ tôi tớ trong cuộc đời… Nếu những đứa con cảm nhận nỗi đau mất mẹ của con, hoặc chỉ cần chúng ra vào bệnh viện nhìn những người mẹ, người cha nằm ngồi la liệt dưới sàn nhà mong chờ cứu con mình, hẳn chúng sẽ tỉnh ngộ mà chấm dứt lối sống nghịch tử trái với đạo làm người.

 

Công ơn cha mẹ sâu dầy vô tận. Dù vai phải cõng cha, vai trái cõng mẹ mà đi hàng trăm nghìn kiếp, người con vẫn không thể nào đền đáp nổi. Và con lo sợ tới một ngày sẽ phải cài lên ngực bông hoa hồng trắng – vì đã mất cả cha lẫn mẹ.

 

"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ

 

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha

 

Nước biển bao la không đong đầy tình Mẹ

 

Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha..."

 

Con sẽ vì cha và em mà cố gắng mạnh mẽ đi tiếp hành trình cuộc đời vốn không hề dễ dàng. Vu lan này với con là nỗi ám ảnh thật buồn, nhưng con có dịp tỏ bày hiếu thảo, xem lại chính con đã sống trong cuộc đời này ra sao. Đời người, chắc chẳng có mất mát nào lớn hơn là mất mẹ. Xin mẹ cha và xin cuộc đời rộng lượng tha thứ cho những nông nổi thường tình của kẻ làm con!

 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thành viên
Lịch
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập15
  • Hôm nay313
  • Tháng hiện tại40,539
  • Tổng lượt truy cập3,673,306
Like Facebook
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây