Chiếc túi của ông lão ăn xin

Thứ ba - 06/08/2013 12:39
Ông tháochiếc nón lá tả tơi bao mùa mưa nắng xuống để gió chiều về trên vài sợi tóc lơthơ. Đưa đôi mắt già nua nhìn chiếc túi cũ kỹ bạc màu vương bụi đường trướcmặt. Một vài đồng xu nằm lẻ loi trong chiếc túi phong sương, chắc cũng đủ đểđổi nắm cơm chiều đạm bạc. Ông chập choạng đứng lên, thắt chiếc túi lại quảylên vai. Bước chân nghiêng ngả tìm về phố chợ, nụ cười phiêu hốt thoáng hiệntrên gương mặt nhăn nheo không tuổi. Miếng cơm được điểm thêm vài hạt muối mèmặn nồng như tình người trong thân phận nghèo khó. Ông nhai chậm rãi thưởngthức vị ngọt của từng muỗng cơm, chánh niệm như một vị sư già. Bóng chiều trầmlắng gọi tiếng chim đêm, ông lại quảy chiếc túi lên vai, tìm nơi thanh vắnglặng lẽ ngủ với trăng sao, cây cỏ.
Chiếc túi của ông lão ăn xin
Ảnh chỉ mang tính minh họa 800x600 Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-priority:99; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman","serif";}

Ông kể chuyện cho trẻ con nghe về chiếc túi,ngoài mấy đồng xu lẻ, còn để chứa những niềm vui. Niềm vui ở quanh chúng ta, từnhững điều đơn giản nhất. Tỉnh thức sẽ nhận ra, nhìn sẽ thấy. Rồi ông lắc lắcchiếc túi cho những đứa trẻ thấy niềm vui cũng biết reo leng keng như chuônggió.

Từ đó,trẻ con bắt chước ông giữ niềm vui trong túi áo. Người lớn bật cười chế nhạokhi nghe nói về chiếc túi của ông. Cuộc sống đã quá mệt mỏi, ai rỗi hơi đâu đitìm niềm vui cất vào trong túi. Có người cũng nhận ra niềm vui, nhưng lạ thay,họ chóng quên và đày đọa thân tâm với vô vàn si mê điên đảo. Chỉ có lũ trẻ conlà rộng lượng, túi áo đầy ắp niềm vui, nhận và cho hồn nhiên vô ngại.

Một ngày,ông lão ăn xin không dậy nữa, người qua đường chôn ông cùng chiếc túi. Từ đó,trên cõi nhân gian, niềm vui trở nên ngắn ngủi, phù du, loài người chỉ biết giữlại những nỗi đau khổ lụy phiền.

Bọn trẻlớn lên cũng đánh mất chiếc túi, chúng thành những người lớn suốt đời hối hảchạy không ngừng đuổi theo bóng dáng của hạnh phúc và niềm vui, đôi khi quên cảngẩng đầu lên để nhìn ngắm trăng sao như thời xưa thơ ấu.

 

Tác giả bài viết: ThiếuLan

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thành viên
Lịch
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập5
  • Hôm nay505
  • Tháng hiện tại40,731
  • Tổng lượt truy cập3,673,498
Like Facebook
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây