Hoa hồng cho em…

Thứ năm - 15/08/2013 21:59
Quyên được nuôi dưỡng từ tâm hồn đến thể xác, sống chung trong một gia đình biết yêu thương và hòa thuận bên nhau. Mờ sáng tinh sương, bà Thắm phải đi hái sen thuê để kiếm tiền cho Quyên ăn học. Dù nghèo khó đến đâu, bà vẫn một lòng cho Quyên học hành đến nơi đến chốn.

Hoa hồng cho em…

Quyên được nuôi dưỡng từ tâm hồn đến thể xác, sống chung trong một gia đình biết yêu thương và hòa thuận bên nhau. Mờ sáng tinh sương, bà Thắm phải đi hái sen thuê để kiếm tiền cho Quyên ăn học. Dù nghèo khó đến đâu, bà vẫn một lòng cho Quyên học hành đến nơi đến chốn.

***

Mười bảy tuổi, Quyên trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, là niềm hãnh diện của cả gia đình. Bạn bè liền rủ Quyên đi thi nữ sinh thanh lịch. Ngày đoạt giải, Quyên hân hoan trong niềm hạnh phúc được nhiều người vây quanh. Quyên thấy ánh hào quang đang soi rọi bước chân mình, cô nghĩ mình đã nổi tiếng, sẽ là một ngôi sao…

Một nhiếp ảnh gia mời Quyên tham gia buổi chụp hình quảng cáo, hình được đăng trên tạp chí với chiếc áo dài trắng tinh khôi. Quyên mang báo về khoe khắp xóm, bà con tấm tắc khen cô xinh đẹp, rồi ước ao có được một đứa con gái như vậy làm bà Thắm hãnh diện vô cùng.

Quyên bắt đầu bước chân vào giới showbiz với những lời mời gọi thật hấp dẫn. Một hôm, Quyên quyết định nói với bà Thắm.

- Mẹ. Con sẽ nghỉ học!

Bà Thắm ngạc nhiên với quyết định đột ngột của con.

- Sao vậy con? Đang đi học ngon lành mà!

- Con muốn có thời gian để kiếm tiền.

- Nhưng con phải học cho xong, rồi muốn kiếm tiền cũng không muộn mà.

- Suy cho cùng thì học nhiều cũng chỉ để kiếm ra tiền mà mẹ. Con đã quyết định rồi, con sẽ kiếm thật nhiều tiền để thoát khỏi cái cảnh khổ này, con sẽ cho gia đình mình có một cuộc sống sung sướng, mẹ để con làm theo ý của con đi.

Nói rồi Quyên đứng dậy bỏ vào trong, để mặc bà Thắm lòng đang thấp thỏm, nửa lo, nửa muộn phiền. Bà thở hắt ra rồi nhìn ánh đèn leo lét cháy. Bên trong, Quyên đã ngủ say…

***

Quyên xuất hiện trên các tạp chí ngày càng nhiều hơn, show diễn của cô bây giờ đắt giá hơn, dù cô chỉ mới 18 tuổi. Cô trở thành hot girt của giới showbiz với những tấm hình gợi cảm khoe đầy đủ ba vòng quyến rũ.

Tiền Quyên kiếm được ngày càng nhiều, cô mua được nhà và xe hơi. Quyên ít trở về cái xóm nhỏ sâu hun hút, nơi bà Thắm ở. Từ ngày Quyên trở nên nổi tiếng, bà Thắm ngày càng héo hắt, lòng bà như có lửa đốt mỗi khi báo chí đưa tin ầm ĩ về vụ người mẫu bán dâm.

Quyên trở nên lạnh lùng với các anh chị em đã từng nhường nhịn cho Quyên bữa cơm trắng tinh tươm. Mỗi khi về nhà, cô càng thay đổi, ngày càng xa hoa lộng lẫy với những bộ đồ hiệu láng mướt, nước hoa nồng nực và đôi giày cao gót ngất ngưởng.

- Mẹ cầm lấy số tiền này, lo sửa nhà cửa.

Bà Thắm nhìn xấp tiền dày cộm Quyên đưa, lòng lo lắng.

- Làm gì mà con có nhiều tiền vậy?

- Mẹ đừng lo, con không có buôn bán hàng quốc cấm đâu. Có tiền thì mẹ cứ hưởng đi.

- Hôm nay ở nhà, ăn cơm với mẹ nha con gái.

- Con bận lắm, một giờ của con được tính bằng tiền đô đó, mẹ có trả nổi không?

Bà Thắm sững sờ trước những lời nói mà Quyên vừa thốt ra. Biết mình nói hớ, Quyên vội cúi mặt, nói bâng quơ vài điều rồi tìm cách lẩn tránh.

- Con phải về để đi diễn nữa, bây giờ con còn phải đóng phim, còn làm đủ thứ mới có tiền.

- Bận rộn dữ vậy sao? Không có thời gian để ăn với mẹ bữa cơm nữa.

- Mẹ…

Bà Thắm ứa nước mắt, Quyên vội sà vào lòng ôm bà Thắm như ngày nào.

- Mẹ… mẹ muốn con cứ loanh quanh ở nhà mẹ mới vừa lòng sao?

- Con là con gái, phải biết…

- Thôi mẹ… con đi đây.

Quyên buông tay ra và bỏ đi ra cửa, bước lên chiếc xe hơi láng bóng lao đi về trước, bỏ lại sau lưng làn khói xám và hình ảnh người mẹ già đang rơm rớm nước mắt nhìn theo…

hoa-hong2.jpg

Ảnh minh họa

***

Mấy đêm nay bà Thắm ăn ngủ không yên, lòng bà như có kiến bò trong chảo lửa. Linh tính của người mẹ cho biết Quyên có chuyện chẳng lành. Điều bà lo sợ cũng đã đến, Quyên bị bắt vì đường dây gái gọi cao cấp, trái tim người mẹ già như vỡ vụn, đau buốt…

Khuya, trong trại phục hồi nhân phẩm, Quyên ngồi bần thần nhớ lại những ngày đã qua. Những giọt nước mắt ăn năn muộn màng lặng lẽ rơi xuống. Cô nhớ tới người mẹ già sáng nay vào thăm, mang cho cô cái cột tóc thắt bằng dây ru-băng xinh xắn.

- Con gái của mẹ đẹp lắm, ráng sống tốt để còn về sớm nghe con.

Quyên chỉ còn biết nắm chặt hai bàn tay lại, cắn răng để không phải òa lên khóc nức nở.

- Mẹ ơi, con xin lỗi!

- Không sao đâu con, mẹ biết con của mẹ rất ngoan mà. Ráng giữ sức khỏe để về sớm với mẹ.

Bà Thắm ra về với nụ cười hiền lành và ánh mắt dịu dàng của người mẹ, bà hiểu ít ra giờ này bà cũng biết được đứa con gái của mình đang ở đâu và đang cố gắng sửa chữa những sai lầm…

***

Quyên rời trại giam, bước chân vô hướng, cô không dám về, nhưng dáng người mẹ hiền đang đứng tựa cửa đợi khiến cô có đủ dũng cảm để quay về. Dù sao thì cô cũng không muốn đánh mất những điều thiêng liêng mà mình vẫn còn có cơ hội.

Khuya, Quyên trằn trọc. Tấm ảnh treo trên tường là một cô gái với tà áo dài trắng ngây thơ trong sáng khiến lồng ngực cô đau nhói, cô hiểu mình đã sống những ngày tháng vô vị với những phù phiếm xa xôi. Cô nhận ra mình chưa từng nhận được một bó hoa hồng nào đúng nghĩa với những gì vốn có.

Sáng, mở cửa, vườn nhà cô đang rực rỡ những chậu hoa hồng lung linh sắc đỏ. Mẹ đang vun gốc trồng hoa hồng. Quyên mỉm cười, chào đón một ngày mới bắt đầu…

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thành viên
Lịch
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập40
  • Hôm nay403
  • Tháng hiện tại26,374
  • Tổng lượt truy cập3,659,141
Like Facebook
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây